Showing posts with label Valentine. Show all posts
Showing posts with label Valentine. Show all posts

Tuesday, February 8, 2011

Cho một lễ Tình Yêu ngọt ngào

Mùa để tôn vinh Tình Yêu đã đến. Valentine không chỉ còn là ngày lễ của các nước phương Tây mà giờ đây đã trở thành một ngày lễ ở khắp nơi trên thế giới, nhất là đối với các bạn trẻ – những người đang tìm kiếm tình yêu, hay đang trong vườn tình yêu, hay có thể đang ở những ngày đầu tiên để vun đắp cho khu vườn nhà mình ngày càng thêm đẹp.

Trong ngày lễ Tình Yêu năm nay, mình muốn chia sẻ với các bạn, nhất là các bạn nữ: Làm thế nào để cuộc sống của chúng ta luôn tươi vui, kể cả khi còn đang độc thân, lẫn khi đã có gia đình?

Khi bạn còn độc thân…

 … có thể bạn đã 25 hay suýt soát đầu “băm”, bạn bắt đầu thấy lo lắng vì mãi vẫn chưa tìm được người yêu lý tưởng.

Các bạn trai thì chê các cô gái thời nay chỉ biết ăn diện, tối ngày đòi người yêu đi shopping, nói chuyện chán phèo, còn các cô gái thì bảo các anh chàng bây giờ nói chuyện không tin được, nghe câu nào thấy hay hay thì có khi lại đâm nghi ngờ “Không biết là nói với bao nhiêu em rồi đây?”.

Đôi khi trong một đám đông đứng giữa những cô bạn gái hay bạn trai nổi bật, bạn cảm thấy mình lạc lõng và càng cảm thấy mình vu vơ trên con đường tình. Bạn thấy tủi thân khi bạn bè mình đã lần lượt có đôi, còn mình vẫn thui thủi một mình ư?

Nếu thế thì mình nghĩ là bạn đang phí hoài tuổi thanh xuân của mình rồi đấy. Bởi vì cuộc sống này có rất nhiều điều để bạn khám phá và trải nghiệm, nhất là khi khi còn độc thân – bạn có tự do tuyệt đối và có 100% quỹ thời gian giành riêng cho mình.

Tại sao không tranh thủ làm một chuyến xuyên Việt, đi tới các miền xa xôi mà bạn chưa từng đặt chân đến, tham gia các chương trình xã hội vốn rất cần nhiều đóng góp về thời gian của các bạn tình nguyện viên, rủ bạn bè tham gia một câu lạc bộ thể thao hay khiêu vũ mà bạn yêu thích, đi học thêm một lớp học về âm nhạc hay hội họa mà bạn vẫn ao ước từ thời bé.

Có biết bao nhiêu điều thú vị đang chờ bạn khám phá mà mỗi một trải nghiệm đó sẽ làm giàu vốn sống của bạn rất nhiều, giúp bạn hiểu được cuộc sống xung quanh mình hơn, cảm nhận sâu sắc hơn mỗi góc của nó và có được sự đồng cảm với mỗi con người mà bạn sẽ gặp trên đường đời. Cuộc sống luôn tiếp diễn và không chờ cho đến khi chúng ta hết cô đơn, hay hết lo lắng. Nó cũng không chờ cho đến khi chúng ta đủ tiền bạc, vật chất thì mới trao cho chúng ta hai chữ “Hạnh Phúc”. Cuộc sống luôn ở đó và trao cho chúng ta những cơ hội để khai phá bản thân, để hiểu mình hơn và thực hiện những ước mơ của tuổi trẻ. Trên con đường đó Cuộc Sống sẽ trao cho chúng ta một người bạn đời lý tưởng cùng chúng ta đi trên một con đường, cùng vượt qua những chướng ngại và tất nhiên, nhìn ngắm những cảnh đẹp hai bên.

Rồi bạn sẽ nhận ra cuộc sống một mình ngày xưa đơn giản quá, có thêm một người nữa thật chẳng đơn giản chút nào. Chắc chắn là như vậy rồi, nên khi quyết định từ bỏ cuộc sống một mình bạn hãy suy nghĩ kĩ nhé .

Và khi hai người…

Mình rất thích cảnh ông bà cụ già dắt nhau nhau trong ánh nắng đỏ của buổi chiều. Thật bình an và ấm áp. Hẳn là đôi vợ chồng nào cũng đều ao ước có được một tấm ảnh với nhau như vậy đến lúc cuối đời, một minh chứng của Tình Yêu bền vững qua thời gian.

Bạn có thể nghĩ rằng đôi vợ chồng già ấy chắc phải trải qua rất nhiều thăng trầm của cuộc sống, không biết bao lần xung đột, bao lần giận hờn mới đi được với nhau đến ngày hôm đó. Nhưng cũng có thể, ngày hôm đó cũng như bao ngày của họ mà thôi.

Bạn luôn nói rằng mình yêu chồng/vợ mình, nhưng lại vẫn cáu gắt với anh/cô ấy, giận hờn và trách móc anh/cô ấy…Một câu hỏi cũ rích “Bạn có yêu anh/cô ấy không?”.

Câu trả lời sẽ là:

Tôi yêu anh ấy, nhưng…

Tôi yêu cô ấy, nhưng…

Và mình nghĩ là mọi vấn đề của gia đình nằm đằng sau chữ Nhưng ấy.

Chúng ta rất dễ quên rằng bản chất của tình yêu là vô điều kiện. Thay vào đó là một thứ tình yêu ích kỉ, vì danh lợi, vì gia đình (đúng vậy, vì chính mình cũng chưa hẳn là tốt)…Dễ hiểu là thứ tình yêu đó không đem lại cho chúng ta sự bình an mỗi ngày, và cũng không đem lại một kết thúc hạnh phúc như chúng ta tưởng.

Ngược lại nếu chúng ta đặt tình yêu đôi lứa nằm trong một tình yêu lớn hơn – tình yêu đối với cuộc sống, với con người, với vạn vật, chúng ta sẽ thấy mình thật nhỏ bé và hữu hạn trong cuộc sống này. Nếu là vậy, sao phải hờn ghen, giận dỗi, trách móc nhau, bạn nhỉ?

Ai đó đã nói “Người với người sống để yêu nhau”.

Một chút cãi cọ có thể gọi vui là “gia vị” cho cuộc sống gia đình, nhưng nỗi tức giận mà vẫn còn ở trong lòng cho đến ngày hôm sau, rồi tích tụ với những nỗi bất bình khó chịu sau đó nữa, sẽ như quả bóng bị thổi căng và nổ tung một ngày nào đó. Và chắc chắn món muối gia vị này nếu quá nhiều chỉ làm hỏng món sô-cô-la tình yêu ngọt ngào đi mà thôi.

Cuộc sống là một hành trình của Tình Yêu. Và hôn nhân cũng chỉ là một cách đi trong hành trình đó mà thôi.

Chúc các bạn một lễ Tình Yêu ngọt ngào nhé

Hoàng Khánh Hòa

NGÀY VALENTINE ĐỌC THƠ YÊU VỢ CỦA VIỆT HẢI

Nguyễn Việt Hải qua nét vẽ Đỗ Trung Quân

 

 

Lang thang trên internet bất ngờ đọc thấy những câu thơ yêu vợ của Đặng Ca Việt * (bút danh của Nguyên Việt Hải,chồng nhà thơ Thu Nguyệt, hoạ sĩ trình bày của báo Tuổi Trẻ, bị tai nạn ô tô mất năm 2003) chợt bần thần mất mấy ngày. Thơ viết cho người  yêu thì nhiều, chặt hết cây trên trái đất để làm giấy chưa chắc đã chép hết; thế nhưng thơ yêu viết cho vợ thì hiếm lắm. Lão vua Ấn Độ Jahan thế kỷ 17 yêu vợ đến mức bỏ ra cả 30 năm để làm ngôi đền Taj Mahal tráng lệ cho người vợ có với mình đến 14 mặt con yên nghỉ, kể cũng là vô địch thiên hạ yêu vợ mấy ngàn năm; hoặc như “Đập cổ kính ra tìm lấy bóng. Xếp tàn y lại để dành hơi” của Tự Đức cũng thuộc loại xưa nay hiếm. Và yêu vợ đến độ: “Dép thơm em để lại nhà. Đem săm sói nhớ ngọc ngà bàn chân như Việt Hải thì hình như cũng thuộc hàng cao thủ chẳng kém ai!

 

Cũng giống như bao nhiêu gã đàn ông khác, những ngày đầu chung sống là những ngày ngập tràn hạnh phúc, các câu thơ kiểu như “Tận cùng hương vị thịt da, thương yêu làm đất trời hoà vào nhau” (Trần Mạnh Hảo), “Thả xuống con thuyền ngàn vạn những vì sao” (Phan Hoàng Phương) hoặc như Việt Hải : “Ta đi vào lòng nhau. Những đêm chăn giường thức” ... cũng nhiều; thế nhưng giữ cái tình yêu ấy bền chặt, không cũ mòn, lúc nào cũng cồn cào nhớ mong như Việt Hải không phải là dễ: Vợ đi vắng anh viết: “Ngoài hiên quỳnh nở, trăng đơn. Làn da trắng ấy như còn trên hoa. Trăng xoay về góc trời xa. Anh xoay lòng mãi vẫn là góc em”.

 

 

Yêu vợ, nhớ vợ mỗi lúc đi xa, anh làm thơ và gọi những bài thơ ấy là “Vọng thê” một, hai và ba. Trông chồng hoá đá còn được chứ ai lại trông vợ mà hoá đá ! Một xã hội vốn được xây dựng trên nền tảng tạo niềm vui cho đàn ông như xã hội ta hôm nay thì một anh chàng nào đó “Vọng thê” xem ra không thích hợp cho lắm. Thế mà Việt Hải yêu vợ và sung sướng công khai điều ấy bất cứ chỗ nào và trương nó lên trên cả những cái tít: “Thư cho vợ”, “Vợ ta”, “Thơ của vợ”, “Dặn vợ”... Hoặc như: “Thế kỷ hai mươi có gã điếc. Mần thơ bút hiệu Đặng Ca Việt. Lếu láo, ngông nghênh a, bờ, cờ. Ba mươi  được làm “ông Thu Nguyệt”; Người ta lấy tên theo chồng chứ ai lại lấy tên theo vợ một cách đầy sung sướng như anh chàng nầy đâu !; Vợ đi công tác, anh giúp vợ xếp áo quần vào chiếc samsonite và ước:

 

Xin được làm - khiêm tốn thôi - chiếc samsonite của em

Để được em cần tới.

Giữ giùm em cái áo, chiếc khăn,

         mùi da em, mùi tóc em thân thuộc vợ chồng...

Anh xin làm gương, anh mơ làm lược

Em soi mình, anh gỡ rối cho em

Nâng em phía sau, dìu em phía trước

Nhìn vào nhau vừa lạ vừa quen”. (Vọng thê 2)

 

Yêu lắm thì ghen nhiều, dĩ nhiên là vậy rồi, vợ minh xinh đẹp thế (cho dù là chỉ trong mắt mình thôi chứ không phải là hoa hậu đã được công chúng thừa nhận) thì người  ta ghẹo, (có khi do tưởng cũng nên) cũng là điều dễ hiểu : “tôi giật mình nhìn vào mắt những thằng đàn ông háo đủ thứ muốn nuốt chửng em”; nhiều thằng đàn ông ghen đến khổ, thế nhưng với Việt Hải thì ta hãy nghe Việt Hải ghen : “  Vợ hiền như chiếc lá me. Lỡ rơi không tiếng vọng về thì sao?! Phồn hoa thì lắm lối vào. Đường ra chỉ mở khi nào hương phai. Mùa theo mùa, ngày qua ngày. Vọng thê là bệnh của thời văn minh”. Trời đất, hình như anh hình dung vợ mình sẽ bị bắt cóc hoặc làm một cuộc “24 giờ trong đời người đàn bà” mà anh chỉ có thể gặp lại khi nào hương phai !

 

Điều này không được thích hợp lắm với “thời văn minh” nầy, thời mà bản lĩnh đàn ông được tôn vinh ở chỗ dám chơi, dám vui đến cùng và chuyện nhắc đến vợ con thường đồng nghĩa với cái gì đó hơi bị yếm thế, không thành đạt; thời mà ngồi bên chồng bên vợ người ta vẫn có thể nói chuyện với người tình qua những dòng tin nhắn, thì yêu vợ như Việt Hải xem ra sẽ khiến lắm người vợ thèm: “Dăm bận ta vờ khen tặng vợ:- Em rất ngoan và em vẫn xinh. Nhói lòng ta biết tại ta tất. Hoa thơm ai đã cắm vô sình”.Hoặc :Thôi thì. Em là hoa. Ta làm cỏ vậy... Chiều ấy ngồi bên đời ta hát. Một gã tình si bệ rạc. Mong làm êm bước em đi”.

 

Ngày valentine, bất chợt bắt gặp những câu thơ yêu vợ của Việt Hải và muốn thật nhiều người biết về nó. Hải là hoạ sĩ, để dời là những tác phẩm mỹ thuật, anh đồng thời có viết văn làm thơ, thế nhưng hình như chính những câu thơ yêu vợ này mới khiến anh bất tử, trăm năm nữa những ông chồng cũng sẽ giật mình khi biết có người yêu vợ đến vậy. Thế nhưng sẽ không có ai giật mình hết nếu không có bài “Grand Prix” dưới đây. Hải sẽ chỉ là thằng đàn ông yêu vợ vì lỡ có vợ đẹp, hoặc là một thằng yêu vợ hơi bị mù quáng, bản năng, hoặc chẳng có dịp nếm mùi thế giới bên ngoài bao rộng. Trong bài “Grand Prix” Hải thể hiện rõ lòng yêu ấy là một quá trình nhận thức như bất cứ thằng đàn ông nào khác, cũng yêu nhau mà cưới, rồi cũng lãng quên, cũng hành hạ nhau đến rớm máu, và em thì “đẹp dần lên” chứ không phải là rước hoa hậu về nhà:

 

 

 

 

Tôi mẫn cảm

Run lên sung sướng trước một bức tranh đẹp

Nhưng nhận thức về em hơi bị chậm.

 

Vì lý do nào đó tôi chẳng quan tâm

Rằng tôi yêu em hơn bất cứ người đàn ông nào khác

Em không cần quà tặng

Và tôi  tay trắng đón em...

 

Mãi đến lúc ra đời những đứa trẻ mang ADN của tôi và em

Mãi đến khi tôi giật mình

nhìn vào mắt những thằng đàn ông háo đủ thứ  muốn nuốt chửng em

Đến khi em là em, hoang dã loài hoa chưa ai đặt tên, hoang dã biển bão núi lửa, hoang dã con sẻ bị tên...

Đến khi tôi đổ sập bằng cơn địa chấn bảy độ richter

Tôi vùi trong đêm cô đơn đại dương

Em vùi trong tôi mềm rũ cọng bún mắc mưa

Em đẹp dần lên...

  

Khi tôi chết

Nhớ khắc giùm tôi câu này lên bia đá:

Đây là chiếc giường hạnh phúc vĩnh cửu

của một thằng khờ được giải Grand Prix cuộc đời

mà không cần trải qua một cuộc đua nào.

 

Người ta hay nói tình yêu thì bất tử. Chẳng biết nó bất tử thế nào chứ trong trường hợp nầy thì quả thật trăm năm nữa người ta cũng sẽ nhớ đến Hải với những câu thơ yêu vợ đơn giản mà khó ai viết nổi ấy.

 

Hồ Trung Tú

 

 

<span>Một bài thơ của Việt Hải:</span>

 

Buồn

 

Buồn như tiền kiếp đoạ đày

Buồn như hoa rụng cuối ngày, tàn đông.

 

Buồn như tiếng của thạch sùng

Buồn như một phút tưng bừng vừa qua.

 

Buồn như em chẳng yêu ta

Buồn như mình sắp rời xa cuộc đời.

Việt Hải